Trang Anh một lần nữa uống cạn sạch, dựa vào giường, nhẹ nhàng nằm xuống. Thân thể một chút chẳng còn chút khí lực, mũi cũng khó chịu. Trang Anh nhẹ nhàng day chóp mũi của mình, nói với người hầu bằng giọng khàn đặc: Tôi không sao, mọi người đi ra ngoài đi.
anh-lan-33-282

Cô chủ, cậu chủ đã nói, muốn chúng tôi đánh bài tiến lên offline và không được rời phu nhân ra.Không cần. Trang Anh ngẩng đầu, nhìn bình truyền nước trên đầu giường nhỏ từng giọt.Ra khỏi phòng này thì lương tháng này không được lấy đâu. Khi Trang Anh đang mải nhìn bình truyền nước thì giọng nói lạnh lùng vang lên từ ở ngoài cửa.Người hầu cúi thấp đầu, không dám nói lời nào. Trang Anh quay đầu, nhìn về phía cửa, hai tay Vũ Nhiên đút túi quần, đi tới từng bước từng bước. Khuôn mặt mang theo tức giận, lạnh lùng nhìn lướt qua Trang Anh. Trên khuôn mặt đẹp như thiên thần của hắn mang theo bất mãn nhìn Trang Anh rõ ràng.

Muốn chúng tôi đánh bài tiến lên offline

Trịnh Trang Anh, tội của cô cũng không ít đâu. Ngày hôm nay say rượu, ngày mai bị cảm, tôi thật đúng là xem thường cô. Vũ Nhiên lạnh lùng miệng phát ra những câu nói không mấy tốt đẹp một tiếng, đôi mắt nhìn xuống sắc mặt tái nhợt của Trang Anh , đôi môi của cô vì bị sốt mà khô nứt. Rõ ràng không phải muốn đánh bài tá lả như vậy, thế nhưng lời vừa tuột ra khỏi miệng thì lại th ành như vậy, Vũ Nhiên hơi nhíu mày.

anh-lan-33-281

Đây là anh có ý gì?. Trang Anh đánh bài solo, giọng nói khàn khàn vang lên, ngước đôi mắt nhìn Vũ Nhiên. Cô thật xấu số, sao lại có thể gặp một người xấu xa như cái gã Vũ Nhiên này được cơ chứ. Hiện giờ, hắn như ông chủ của cô, vì thế mà hắn đối xử với cô như đối xử với người hầu của mình. Cô không có chút đặc biệt nào sao?

Những phụ nữ của Vũ Nhiên chưa bao giờ hắn thưởng thức, huống chi đây là vợ chính thức của Vũ Nhiên. Trương Hàn vui vẻ cười, nhẹ nhàng chơi đùa cái bật lửa Trứ Giá.Vũ Nhiên, tôi cho anh biết. Trang Anh lảo đảo đứng trước mặt Trương Hàn, hơi khom người xuống. Ngón tay cô chỉ Trương Hàn, cúi đầu quát: Anh sao hôm nay anh lại đánh bài sâm