Nhị tiểu thư hừ một tiếng, nhưng lại không tìm được cách chơi game bói bài mới , nghe trong lời nói của hắn có ý quan tâm, trong lòng nàng vừa ngọt ngào vừa chua xót, lại thêm đượm nỗi u sầu là hắn chỉ coi ta là đứa trẻ nên mới quan tâm tới ta, chỉ như quan tâm tới một đứa trẻ đáng thương mà thôi.
Tần Vương Anh thấy thần sắc nàng biến đổi, dù là có trăm bản lĩnh, nhưng cũng đoán không ra nha đầu kia nghĩ cái gì, liền tiến đến phía trước nói:
– Đêm lạnh mà y phục chỉ sơ sài thế sao, nhị tiểu thư hãy khoác thêm áo này vào đi.
Hắn cầm áo ngoài đưa cho Tiêu Ngọc Sương, Tiêu Ngọc Sương lại hừ một tiếng, cả người không thèm nhúc nhích, chẳng quản tới hắn.

Nhị tiểu thư hừ một tiếng chơi game bài lá trực tuyến

Nha đầu này, đã lớn mà vẫn như trẻ con, cảm giác này thật kỳ quái! Tần Vương Anh thấy nàng lại làm nũng, trong lòng thầm buồn cười, không để ý tới nàng mà trực tiếp khoác luôn chiếc áo ấy lên người nàng.
Tiêu Ngọc Sương tránh hắn không được, chỉ thấy toàn thân ấm áp, chiếc áo đã nằm gọn trên người mình sống mũi nàng bỗng cay cay nàngquay đầu lại nhìn hắn nói:
– Gã người xấu nhà ngươi quan tâm tới ta làm gì, có phải trêu đùa ta chưa đủ không?
Tần Vương Anh vã mồ hôi sao nha đầu này mới mười sáu mười bảy tuổi mà lại đánh game bài con nhện thành thạo đến thế , đang ở những năm tháng tươi đẹp hồn nhiên, thế nào mà càng ngày càng giống oán phụ chốn phòng khuê? Chưa kể ta có trêu chọc nàng lúc nào đâu, sợ nàng muốn chọc tức hắn thì có.
Hắn không trả lời nàng chỉ nói:


– Đêm dài lắm nhị tiểu thư, hôm nay cô đi đường đã mệt nhọc, nên sớm quay về nghỉ ngơi đi.
Đôi mắt yêu kiều của Tiêu Ngọc Sương chợt rơi lệ nàng thở một hơi dài:
– Đã lâu ngươi không trò chuyện cùng ta, chúng ta hãy như trước đây nói chút chuyện phiếm có được không?
Giống như trước đây game bài ăn tiền thật luôn làm người chơi tò mò ? Sợ là nha đầu nàng hôm nay đối với hắn có tâm làm loạn, nếu không cẩn thận nàng chui vào trong chăn hắn mất. Tần Vương Anh trơ trẽn nghĩ thầm.
Có điều đã lỡ gặp tiểu nha đầu này, hắn bất luận thế nào cũng không thể ngoảnh mặt bỏ đi chỉ thở dài một hơi nói:
– Như thế cũng được, chúng ta hãy trò chuyện đi nào. Nhị tiểu thư, nghe nói cô tới Tô Châu du ngoạn?